ShortLink

Một bản nhạc tự thân nó không chứa đựng gì trong chính nó nhưng lại có thể lưu giữ cho lòng người những ký ức. Để rồi dẫu có lâu lắm mới nghe lại, tất cả mọi thứ từng tồn tại đồng thời với bản nhạc đó, vào lúc nó đi vào lòng người, bỗng sống dậy từ màu sắc, mùi vị, âm thanh, hình ảnh, cảm xúc, tâm trạng, câu chuyện...thực như mới hôm qua.

Điều kỳ lạ là đôi khi người ta cố tình mở một bản nhạc nào đó, trong một không gian, thời gian phù hợp để thưởng thức, để tìm kiếm một niềm riêng nào đã xa xôi thì kết quả thường rất tệ. Trong khi tình cờ, ở một nơi không mong đợi, bất chợt được nghe một bản nhạc cũ thì hiệu quả cảm xúc thật tuyệt vời.

đời còn dễ thương em nhỉ

Những bản nhạc càng lùi sâu vào thời gian càng hay. Thậm chí có những bản đương thời cũng chỉ xoàng xoàng thôi, nhưng thêm một chút gia vị của thời gian bỗng dưng hóa sâu lắng. Càng chôn sâu vào thời gian càng đậm đà. Vậy nên có lẽ ai và thời nào cũng vậy đều có thể có câu cửa miệng rằng: "nhạc hồi xưa hay hơn bây giờ." Những bản nhạc "bây giờ" rồi cũng sẽ thành nhạc "hồi xưa" và những người trẻ ngày hôm nay nghe nhạc "bây giờ" rồi một ngày nào đó cũng sẽ bồi hồi hoài niệm khi nghe lại những bản nhạc đã trở thành "hồi xưa".

Âm nhạc vận động không ngừng nhưng có lẽ khả năng thẩm thấu, cảm nhận của từng người thì có hạn theo thời gian. Khi người ta còn trẻ, còn tươi mới, còn rung động, còn lĩnh hội và tiếp thu.

Không phải bản nào nghe cũng hay, có những thứ chỉ là rác âm nhạc. Đôi khi ở một thời điểm, trong một trào lưu nào đó, dăm bản tào lao lại lên ngôi. Nghe rất bực nhưng khổ nỗi đi đâu cũng bị cưỡng bức phải nghe. Nhưng kỳ quái, càng bực càng nhớ dai, rồi thỉnh thoảng bất chợt hoảng hốt bắt gặp chính mình đang lẩm bẩm vô thức mấy câu nhảm nhí ấy. Lại nổi điên. Nhưng...càng điên lại càng nhớ!

Đôi khi một bản nhạc tự thân nó chỉ là người dưng với ta nhưng nếu nó được một người dưng nào đó yêu thích thì càng qua những lần gặp, bản nhạc cũng hình như hay dần lên. Cứ như chính bản nhạc cũng có khả năng tiến hóa để thích nghi dần với lòng người. Để hiểu một tính cách thì nhìn vào hành động. Để hiểu một tâm hồn, hãy lắng nghe những bản nhạc mà tâm hồn ấy nâng niu.

Tuyệt hơn cả là khi bắt gặp một tâm hồn nâng niu cùng môt bài hát với ta.

Âm nhạc có sức sống kỳ lạ hơn người ta tưởng. Có lần, trong một chuyến đi Tây Nguyên cùng một người bạn, nhà xe mở một bản nhạc rất hay. Tò mò hỏi bạn bản gì hay bây. Bạn tôi, vốn dĩ có sở thích phát hiện điểm yếu của người khác, như thường lệ hắn khoái trá giật giật cái mép phải liên hồi: "Ngu thế, còn chút gì để nhớ, Phạm Duy".

Chỉ một lần thôi rồi quên bẵng chuyện đó, bài hát đó như chưa từng được nghe qua. Cho đến một đêm gần hai năm sau, bỗng nhiên giữa lúc tỉnh và mê khi trời gần sáng, trong đầu bỗng vang lên mồn một giai điệu, ca từ của bài hát ấy. Cứ như nó có cuộc sống riêng trong tiềm thức, như một mối tình riêng thầm lặng. Lóp ngóp ngồi dậy mở máy tìm nghe cho được. Nghe xong thì trời vừa hửng.

"Anh khách lạ đi lên đi xuống, may mà có em đời còn dễ thương..."

Theo Facebook Bạch Đằng




Các tin khác