ShortLink

Vô tình đọc được vài dòng tâm thư bức xúc của một bạn nữ làm dâu nhà chồng. Biết rằng giờ cũng đã khác xưa, nhưng chia sẻ để chúng ta có thể hiểu và thấm những vất vả và cơ cực của phận con gái 12 bến nước xưa, và cả nay ấy..

Ganh ăn tức ở, một “nét bản sắc” của người Việt xưa và nay. Đã bao lâu rồi tôi cũng không nhớ nữa. Đi đâu cũng nghe “khi xưa tao khổ lắm…”

ngày xưa khổ lắm

Đó là một thời chiến tranh đạn khói thiếu thốn trăm bề, tang thương và mất mát.

Đó là một thời bao cấp nhà nhà đều nghèo người người đều nghèo, nghèo một cách bình yên lạ.

Đó là một thời cơ cực, chân trần băng đèo, lội suối xuyên rừng tìm đến con chữ.

Đó là một thời mà phụ nữ bị rẻ rúng. Phận con gái con dâu chỉ đáng hạng đầy tớ lo giặt giũ sinh nở chăm con.

Đó là một thời…khi xưa tao khổ lắm.

Khi xưa họ khổ lắm. Nên… họ ganh ghét cái thời mà người khác sung sướng.

Khi xưa tao làm dâu khổ lắm….nên bây giờ mày phải hầu hạ tao là đúng rồi nhá, hầu cả bố chồng mày, em chồng mày, chị chồng mày, bà hàng xóm chồng mày, lão tổ trưởng tổ dân phố chồng mày, con chó cảnh cũng phải hầu hạ nốt, nhá.

Khi xưa tao mới vô làm khổ lắm… nên bây giờ mày bị sai vặt là đúng rồi nhá. Rác hả, đổ đi. Trà hả, pha đi. Dép ai vứt lăn lóc thế kia, dọn đi.

Khi xưa tao đi bộ đi học khổ lắm… nên bây giờ ai cho mày đi xe đạp hả. Mày sung sướng quá nên hư nết hư người rồi phỏng.

Khi xưa tao ăn uống khổ lắm… nên bây giờ mày ăn tô phở 50 nghìn mày không biết xấu hổ à. Mày vung tiền như rác thế à.

Ôi dào còn nhiều lắm. Túm lại một câu “khi xưa tao khổ lắm, nên bây giờ chúng mày cũng phải thế”

Nhiều khi tôi tự hỏi… Họ tự hào gì về cái quá khứ cơ cực của họ mà họ kể mãi, và cái sự cơ cực đó có góp phần đúc ra nhân phẩm của con người không, để họ cứ bắt lớp trẻ phải cực phải khổ phải than thở như họ ngày xưa?!?

Thế là, người đi sau tiếp bước người đi trước, lúc nào cũng phải ép mình vào cái sự cực đó mà sống, và lại tiếp tục “đay nghiến” thế hệ sau nữa.

Tôi nhìn các nước láng giềng mà thèm quá.

Người ta đi làm, cực quá… Bèn tìm cách cải tiến cái khâu đó, chế ra máy móc công cụ… cho người vô sau đỡ cực.

Người ta làm dâu cực quá…Bèn tìm cách đòi quyền lợi cho phụ nữ, phụ nữ giờ cũng được quyền đi làm hẳn hoi chứ chả phải ở nhà hầu cả dòng họ chồng nữa rồi.

Người ta đi đường xa cực quá…Bèn chế ra xe hai bánh ba bánh bốn bánh máy bay tên lửa, cho thế hệ sau đỡ tốn công mà còn lo việc khác.

Người ta trải qua nhiều nạn đói… Bèn gây quỹ từ thiện góp tặng thức ăn này nọ để sau này cứu giúp những người đói khác.

Tự dưng ước gì, tương lai xa xôi nào đó, người ta sẽ nói “Hồi xưa tao sướng lắm…”

Haiz... Thôi dài dòng quá. Ước mơ cũng chỉ là mơ ước. Lâu lâu nghĩ quẩn viết đại vài dòng. Ai siêng thì đọc vậy. Mà tôi khuyên chân thành các bác đọc đi, cải hóa cho các cháu sau này nó đỡ cực. Nói thật chứ ngày xưa tôi cực lắm…nhá.

Các chị, các em, và cả các anh nữa, có ý kiến gì không? Hãy chia sẻ quan điểm cá nhân của mình về cái câu cửa miệng của nhiều bậc tiền bối "Ngày xưa, tao khổ lắm..." ấy nhé.

Zen




Các tin khác