ShortLink

Sáng chủ nhật cuối tuần, công việc đủ thứ linh tinh lang tang như muốn bổ đầu ra làm đôi rồi nhét lấy nhét để vào.. Tình cờ đọc một bài viết của ông anh đăng trên Facebook đã lâu. Xin mạn phép anh đăng lên cho mọi người cùng đọc. Để tỉnh hơn giữa thế giới đầy mông lung và hỗn loạn mà chúng ta đang gửi nhờ như cõi tạm...

Chiều muộn, ngồi chờ thằng ku em bên lề đường, chợt gặp lại ông chú đáng kính cũ. Vẫn y như xưa, đôi giày bata, cái quần bộ đội bạc màu, áo rộng lùng thùng, đầu đội nón kết, tay cắp cặp nặng trịch giấy má và sách vở. Ông mượn cây viết rồi, cũng y như xưa, ngồi hí hoái viết mấy câu tiếng Nga cùng mấy công thức toán học và phương trình. Tui hỏi chú nhớ con hông? Ông bảo nhớ mang máng, hình như chú có học ở trường bên này đúng không? Dạ đúng!

Những người hay ngồi tự học ở khu sảnh C, có lẽ đều biết ông, nhưng chắc ít người chịu ngồi nói chuyện với ông. Vì ông nói chuyện nhiều lắm, từ toán học cao cấp, vật lý hạt nhân cho đến kinh tế vĩ mô, hệ thống tài khóa, thặng dư thương mại, hệ thống chính trị, dân chủ và phi dân chủ... Toàn những chuyện thời sự cả. Nghe ông nói thì đoán mang máng ông là kỹ sư, học ở Nga về thì phải.

Ông nói bằng cả sự say mê, hăm hở, tâm huyết cứ như chính mình là người trong cuộc. Có lần, khoảng đầu năm học, ông ngồi viết mấy cái phương trình kinh tế dài lằng ngoằn, vừa lắp các biến số vào vừa giải thích cho tui nghe (tất nhiên lùng bùng lỗ tai), sau cùng ông tuyên bố năm nay tăng trưởng GDP sẽ là X%. Đến hết năm tui so lại với thông tin trên báo thấy... sát nút.

Như thế thì có gì là lạ? Chỉ là ông có cái tật, khiến mọi người nhìn ông bằng đôi mắt khác, là đụng đâu viết đó. Ông viết trên giấy, ông viết trên bàn, ông viết trên bảng trong lớp, ông viết cả trên nhà chờ xe buýt. Có lần tui thấy mấy câu tiếng Nga của ổng trên một cái nắp cống nằm cách rất xa trường. Không lẫn với ai được. Gần như ông có cái thôi thúc phải viết ra tất cả những ý tưởng lóe lên trong đầu. Mà trong đầu ông, lúc nào chắc cũng sôi sùng sục những ý tưởng và luận điểm.

Hồi trước ở quê, ngồi góc cafe ở ngã tư, có một ông già, lúc nào mắt ổng cũng láo liên, cảnh giác. Thỉnh thoảng bất ngờ, ông vùng dậy kiếm chỗ núp, rồi gào lên chỉ huy cánh này lên đón lõng địch, cánh kia bọc hậu, cánh nọ mở đường máu... như thiệt. Chả biết ông là ai, có thể ông từng đánh trận, và có thể tâm trí ông vẫn còn bị kẹt lại trong một trận đánh năm xưa nào đó, cho tới giờ, và có thể là mãi mãi.

Cũng trên đoạn đường đó, có một bà sồn sồn, chạy xe đạp, sáng nào cũng diễu phố bằng những bộ quần áo lòe loẹt, kỳ dị, mang hơi hướm trang phục cổ điển của phụ nữ Châu Âu thời Trung cổ. Bà cứ chạy trên phố như thế, vẻ mặt rạng ngời, đầy tự tin và hãnh diện.

Hồi bận lên SG, ở nhà ngoại, đi học về thấy một ông hay đứng ở bùng binh Phú Lâm chào như Bác Hồ. Đến khi ra thuê nhà riêng thì thuê trúng nhà bà chủ có một ông con bị tâm thần. Lần nọ, ông quậy quá, bà chủ nhà nhờ áp tải ổng vô BV tâm thần. Lúc chờ bác sĩ khám, tui ngồi ngoài nghe 2 người đàn ông bàn với nhau về việc như thế nào là bệnh tâm thần. Chí lý và logic! Chắc cũng là người nhà bệnh nhân đây. Đến khi bác sĩ kêu 2 ông nội đó uống thuốc thì tui mới đứng hình, treo máy, nghệch ra một lúc lâu, không rõ mình còn tỉnh hay cũng cần uống thuốc rồi. What the F...! nãy giờ mình ngồi nghe 2 ông tâm thần, bàn với nhau về như thế nào là bệnh tâm thần, mà mình lại chắc mẫm là hay !

Có ai đó nói rằng người tâm thần chỉ đơn giản là họ tin vào một thực tế, chỉ có điều cái thực tế đó không giống với thực tế của chúng ta.

Tui có một ông chú ruột, đi tu từ trẻ. Nửa đời bất mãn chuyện gì đó, ông bỏ chùa về ẩn tu 20 năm cuối đời. Ông nội cho ổng một miếng đất rộng, cứ thế ổng tự cất nhà nhỏ, tự xây tượng phật, bằng bùn, rồi sau đó bằng xi măng, tự đào ao, trồng sen súng, rồi bồ đề, cây trái... Ổng sống cô tịch trong cái khuôn viên đó. Có người bảo ổng đắc đạo, đạt đến cảnh giới rồi. Thỉnh thoảng vẫn có phật tử vẫn đến thỉnh ý và cho ổng gạo, muối.

Nhưng có người bảo ổng bị tẩu hỏa. Thỉnh thoảng, ổng xuống tắm dưới hồ sen rồi cứ thế bình thản đi lên bờ, tự nhiên, hoang sơ tuyệt đối giữa đất trời, không cần tới một thớ vải nào cả. Có lần ông ra chợ mua đồ, ổng trả cho người ta bằng mấy tờ bạc... thập niên 80 của thế kỷ trước. Chợ đó gần nhà, người ta biết ổng tu nên giả vờ nhận đại cho ổng vui. Lần khác ổng đi chợ xa hơn, người ta hông biết ổng, người ta hông nhận. Thế là ổng kết luận cái chợ đó hông xài tiền. Vẫn là chuyện nhỏ, cho tới khi mấy ông địa chính tới cắm mốc, đo đạc cái khuôn viên của ổng để quy hoạch làm đô thị mới thì ổng mới ra nhổ hết mốc quăng hết xuống ruộng. Mấy cha địa chính tròn mắt, giải thích thế nào thì ổng cũng chỉ ngắn gọn: "Đất này đã thuộc về Phật"!

Khi ông chú mất, cả gia tài của ổng chỉ là đống sách ta - tàu, mấy bộ đồ tu, 7 triệu bạc (phân nửa là không còn lưu hành nữa) và mấy chục bức tượng đủ kích cỡ, làm bằng đá, gỗ, xi măng, rễ cây... hay bất cứ thứ gì trong tầm tay ổng. Ngồi một mình, yên tĩnh, nhìn những bức tượng đó, một cảm giác không tả được. Những bức tượng thô mộc nhưng lại rất có chiều sâu. Cái bàn thờ ổng, ổng đã tự làm 3 ngày trước khi ổng mất. Khi đem những bộ đồ của ổng ra đốt, đốt xong, xung quanh ngọn lửa tàn, gió xoáy một vòng tròn đẩy tro tàn cao vút lên trời. Giải thích bằng khí động học thì cũng được thôi. Nhưng quả thật lúc đó, thấy ớn thiệt, chỉ đứng lặng nhìn.

Đôi khi ranh giới tỉnh và mộng mong manh. Nếu họ không gây điều gì có hại, đơn giản là họ chỉ đang nghĩ khác chúng ta và tin vào một thế giới khác chúng ta. Như ông chú bác học đánh kính ở trên, ổng vẫn cắp cặp đi như thế ngày này qua tháng nọ, tìm kiếm, suy luận, khám phá những chân trời chân lý mới lạ của riêng ổng, thõa mãn cái nhiệt tình và tâm huyết của ổng.

Ai biết được có khi cái thế giới của họ là hoa mộng và lung linh hơn cái thế giới hỗn loạn của chúng ta. AI biết được có khi là họ tỉnh còn chúng ta mới là?

Theo Facebook Bạch Đằng

Zen




Các tin khác